Tự sự của Nguyễn Thị Thu Thương

Họ và tên: Nguyễn Thu Thị Thương
Sinh ngày: 02 tháng 10 năm 1983
Là giám đốc Cty Cổ Phần Thương Mại Và Sản Xuất Hàng Thủ Công Thương Thương HandMade
Tôi sinh ra không may bị mắc căn bệnh xương thuỷ tinh bẩm sinh. Tôi không thể ngồi hay đứng mà chỉ nằm và lăn tròn như đứa trẻ, bởi vì mỗi lần ngồi dậy tôi rất đau đớn khi xương bị gãy. Vì xương yếu nên tôi không thể đi học cùng bạn bè cùng trang lứa vì sợ các bạn ngã vào rồi gãy xương. Tuổi thơ của tôi là những giọt nước mắt đau đớn nối dài khi hết lần này tới lần khác tôi bị gãy xương, có khi chỉ là thay bộ đồ, có khi ngã, có khi chị em bạn bè vui đùa va phải... bất cứ va chạm nào cũng có thể khiến tôi đau lắm, phải nằm bất động nhiều tháng



Bằng sự thương yêu của bố mẹ, các anh chị em và mọi người xung quanh. Bản thân tôi đã không ngừng nỗ lực vươn lên, tôi đòi mẹ tôi dạy chữ để biết đọc biết viết, tôi tự học hát theo ti vi, mọi sự vận động, chăm sóc bản thân và mọi lo toan tài chính vẫn là gánh nặng trên vai của cha mẹ tôi.
Cho đến khi tôi bước sang tuổi 18, suy ngẫm sâu sắc hơn về cuộc đời thì khát vọng làm một điều gì đó để ít nhất là tự lo được cho mình trỗi dậy. Nhất là khi tôi được xem được một chương trình trên ti vi nói về những người khuyết tật không từ bỏ hy vọng, đó là những lớp học mà học viên đều là những người thiệt thòi như tôi. Tôi xin mẹ cho tôi đến cơ sở học nghề, ở đây tôi được học nghề thủ công lưu niệm, biết làm đồ handmade (đồ dùng thủ công làm bằng tay), nghề đan cườm, đan len. Đôi tay tôi yếu, không thể ngồi được, học cái gì với tôi cũng không hề dễ dàng, bù lại với quyết tâm, nên cuối cùng tôi đã thành thạo những món nghề đã học.
Học được rồi, tôi bắt tay vào làm, sản phẩm đầu tay của tôi bán được 27 nghìn đồng (đó là năm ...........) mà khiến hai mẹ con tôi ôm nhau khóc vì hạnh phúc. Tôi bắt đầu tập trung vào làm nhiều sản phẩm hơn như khăn len, đèn, túi đan bằng hạt cườm... Lúc đầu sản phẩm bán không chạy, tôi đã nghĩ đến việc đưa các sản phẩm lên mạng bằng vốn kiến thức máy tính "học lỏm" được từ các em mình. Rồi sự chia sẻ, giúp đỡ của những người bạn cùng cảnh ngộ ở nhiều nơi, những người yêu mến sản phẩm của tôi ngày càng nhiều, công việc tôi làm không hết. Tôi bắt đầu dùng mạng xã hội, mở website bán hàng chuyên nghiệp.
Tôi bắt tay vào thực hiện ước mơ của mình là giúp đỡ những người cùng hoàn cảnh. Tôi từng bước từng bước tiến tới: đầu tiên là mở một cửa hàng nho nhỏ ở Hà Nội, rồi thuê các em bị khuyết tật, khó khăn, dạy các em làm, đồng thời bao tiêu sản phẩm cho các em. Những loại hình handmade cũng được mở rộng, trong đó có lẽ được khách hàng yêu thích nhất là sản phẩm tranh giấy cuốn. Trong suốt 10 năm làm cật lực, dư ra chút tiền nào, tôi lại dành dụm tiết kiệm để sau này lo cho cha mẹ già và thực hiện hóa ước mơ của tôi: có một trung tâm dạy nghề dành cho trẻ khuyết tật.
Và sáng chủ nhật ngày 16/3/2014, tại mảnh đất của cha mẹ tôi tại thôn Nam Phú, xã Nam Phong, huyện Phú Xuyên, tôi đã khai trương Trung tâm dạy nghề và tạo việc làm Thương Thương, biến ước mơ ấp ủ suốt 10 năm trời thành hiện thực.

Dù vẫn còn thiếu thốn nhiều, nhưng tôi đã dồn mọi khả năng của mình và cũng được mọi người trợ giúp để Trung tâm được khang trang nhất có thể. Trung tâm này vừa là nơi tôi dạy nghề làm tranh giấy cuộn cho các bạn trẻ khuyết tật, vừa là xưởng sản xuất. Ngay khi khai giảng, Trung tâm của tôi đã đón nhận 13 em vào lứa học đầu tiên. Mỗi em mang trong mình một khiếm khuyết hình thể hoặc tâm lý, nhưng tất cả các em, giống như "Chị Thương" của chúng, đều tích cực, cần mẫn tự lao động, để sống, để có một cộng đồng nhỏ, để sẵn sàng hòa nhập vào cộng đồng lớn cuộc đời.
Hiện nay Trung tâm trung tâm dạy nghề và tạo việc làm Thương Thương có trên 10 lao động là người khuyết tật, họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau trong đó có tại Phú Xuyên là quê hương tôi. Lương tháng của các em tuỳ vào sức khoẻ và tay nghề. Có em làm tháng hơn 2 triệu, có em khoảng 1,5 triệu. Các em khuyết tật đến trung tâm đươc hỗ trợ 80% phí ăn ở, học nghề miễn phí. Để bán sản phẩm tôi đã mở thêm Công ty Cổ phần thương mại và sản xuất Thương Thương HandMade, tại số nhà 13, ngõ 11, phố Lương Đình Của, phường Kim Liên, quận Đống Đa. HN và websitewww.thuongthuong.net để tiện bán hàng.
Sản phẩm chủ yếu là mặt hàng lưu niệm handmade như tranh, hộp card, hộp cắm bút, hộp trang sức 5 mặt, hộp bàn cờ, các loaị tranh phong cảnh trang trí bằng giấy cuốn. tranh trân dung, tranh logo thương hiệu của các cty
Do các bạn là người khuyết tật nên sức lao động không thể bằng người khoẻ mạnh bình thường. Người khoẻ làm một ngày được 1 sản phẩm nhưng các bạn khuyết tật làm 1 ngày rưỡi là nhanh nhất mới xong được một sản phẩm. Tuy vậy giá bán giữa hai sản phẩm của chúng tôi cao hơn chút nhưng lại rất đẹp và chất lượng. tôi đã đặt mục tiêu cho các em, làm sao khách hàng mua sản phẩm luôn được hài lòng vì chất lượng , không vì mình khuyết tật mà làm xấu để mọi người thương mua ủng hộ, mà hảy để sản phẩm của các em làm ra như một biểu tượng cho sự lạc quan, yêu đời vượt qua mọi khó khăn trong gian khó để vươn số lên số phận trong cuộc sống
Tôi chỉ có duy nhất một mong muốn là sản phẩm sẽ được biết đến nhiều hơn, để Trung tâm có thể duy trì, mở rộng, để các học viên luôn có công ăn việc làm, tự kiếm tiềm lo được cho cuộc đời mình. Tôi nhận thấy rằng, các bạn làm việc ở trung tâm của tôi tuy khuyết tật nhưng không vì thế mà không làm việc, vẫn vươn lên để có cuộc sống tốt hơn, là người có ích cho xã hội. Bản thân tôi cũng là người khuyết tật nên tôi rất hiểu những khó khăn đang mắc phải, tôi đang tìm cách làm sao tìm được nguồn hỗ trợ một phần tiền ăn cho các em hàng tháng, tôi mong muốn những số tiền lương bằng sức lao động của các em sẽ được để dành hay trang trải được những việc khác cho cuộc sống của các em và có vốn cho tương lai khi các e có những hoài bảo riêng của các em. Tôi cũng mong muốn sản phẩm của trung tâm sẽ bán ra nước ngoài rộng rãi hơn. Tôi cũng mong muốn trung tâm của tôi nhận được sự quan tâm, động viên của các ngành, các cấp. và toàn thể mọi người
Trong quá trình phấn đấu của mình tôi đã nhận rất nhiều bằng khen và báo đài biết đến

0